Đừng mang định kiến đi du lịch: Câu chuyện từ vụ việc Chu Tuyết Nhung

Đăng bởi Trần Đức Toàn
0 Bình luận

Những ngày gần đây, lướt qua các diễn đàn du lịch lớn trên Facebook, không khó để bắt gặp những bài đăng “chụp màn hình” về vụ việc một tài khoản có tên Chu Tuyết Nhung. Câu chuyện bắt đầu từ những tấm hình lung linh tại Phú Yên, nhưng lại kèm theo những dòng trạng thái và bình luận có phần khiếm nhã, chê bai trực diện du lịch Quy Nhơn.

Là một người luôn dõi theo sự phát triển của du lịch khu vực này, tôi cảm thấy đây không chỉ là một cuộc “khẩu chiến” nhất thời trên mạng xã hội. Nó phản ánh một góc khuất trong văn hóa xê dịch và sự hiểu lầm về giá trị của mỗi vùng đất.

1. Khi cảm xúc cá nhân vượt quá ranh giới của sự tinh tế

Chúng ta không thể phủ nhận quyền tự do ngôn luận và quyền đưa ra cảm nhận cá nhân. Du lịch là một loại dịch vụ đặc biệt – nơi mà sự hài lòng phụ thuộc rất lớn vào gu thẩm mỹ, tâm trạng và cả kỳ vọng của mỗi người. Có người thích sự yên tĩnh của một bãi biển vắng, có người lại mê cái không khí náo nhiệt của những khu phố ẩm thực về đêm.

Tuy nhiên, vụ việc của Chu Tuyết Nhung gây tranh cãi không phải vì cô ấy “không thích” Quy Nhơn, mà là vì cách cô ấy chọn để hạ thấp một địa danh nhằm nâng tầm một địa danh khác. Trong nghệ thuật thưởng thức, việc so sánh là cần thiết để chọn lọc, nhưng so sánh để bài trừ lại là một bước đi thiếu sự trải nghiệm sâu sắc. Quy Nhơn và Phú Yên vốn là hai mảnh ghép khăng khít của dải đất miền Trung, việc “thương bên này, bỏ bên kia” vô tình tạo nên một cái nhìn méo mó cho những ai chưa từng đặt chân đến đây.

2. Quy Nhơn và Phú Yên: Hai tâm hồn trong một hình hài xứ Nẫu

Nếu coi Phú Yên là một cô gái thôn quê mộc mạc, còn e ấp với vẻ đẹp tự nhiên của Gành Đá Đĩa hay Bãi Xép, thì Quy Nhơn lại giống như một người phụ nữ hiện đại, đang tự tin khoác lên mình những bộ cánh mới của sự phát triển hạ tầng và dịch vụ chuyên nghiệp.

  • Với Phú Yên: Người ta đến để tìm về sự tĩnh lặng. Những con đường ven biển vắng bóng người, những gành đá hoang sơ chưa có bàn tay con người can thiệp quá sâu. Đó là nơi để “trốn” thế giới.
  • Với Quy Nhơn: Thành phố này đang vươn mình trở thành một trung tâm du lịch của khu vực. Với những resort đẳng cấp như Avani hay Anantara, những khu vui chơi quy mô và hệ thống nhà hàng hải sản dọc đường Xuân Diệu luôn rực rỡ ánh đèn. Quy Nhơn mang đến sự tiện nghi, năng động và đầy đủ.

Cái “gu” du lịch của mỗi người là khác nhau. Một người thích sự hoang sơ chắc chắn sẽ cảm thấy Quy Nhơn có phần quá rộn ràng. Ngược lại, một gia đình cần dịch vụ nghỉ dưỡng cao cấp và sự thuận tiện trong di chuyển sẽ thấy Phú Yên đôi khi còn thiếu hụt những dịch vụ phụ trợ. Việc chê bai Quy Nhơn vì nó “không giống” Phú Yên cũng giống như việc chê một tách cà phê máy không có mùi vị giống như cà phê pha phin – cả hai đều ngon, chỉ là chúng ta đang chọn cách thưởng thức nào mà thôi.

3. Góc nhìn từ phía người làm nghề và người bản địa

Đứng ở góc độ một người quan sát, tôi thấy tổn thương lớn nhất không nằm ở chỗ một địa danh bị chê, mà nằm ở công sức của hàng ngàn con người đang ngày đêm xây dựng hình ảnh du lịch địa phương. Quy Nhơn trong những năm qua đã nỗ lực rất lớn để thoát khỏi cái mác “vùng đất nghèo khó” để trở thành điểm đến hàng đầu.

Mỗi phản hồi tiêu cực theo kiểu cực đoan trên mạng xã hội có sức công phá rất lớn. Nó có thể khiến một du khách đang có ý định đến Quy Nhơn phải chùn bước. Nhưng hãy nhìn rộng hơn, du lịch Bình Định và Phú Yên luôn có sự liên kết chặt chẽ. Đa số các tour du lịch hiện nay đều thiết kế hành trình 4 ngày 3 đêm hoặc 5 ngày 4 đêm đi qua cả hai tỉnh. Chúng ta đang cùng nhau khai thác một “di sản” chung của miền Trung. Việc chia rẽ bằng những lời lẽ chê bai không chỉ làm xấu đi hình ảnh một cá nhân, mà còn làm tổn hại đến sự liên kết vùng mà cả hai tỉnh đã dày công xây dựng.

4. Văn hóa “Review” và trách nhiệm của người trẻ trên mạng xã hội

Vụ việc Chu Tuyết Nhung là hồi chuông cảnh báo cho lối hành xử trên không gian mạng. Một người có sức ảnh hưởng, hoặc đơn giản là một người có bài đăng nhận được nhiều sự quan tâm, cần có cái nhìn đa chiều hơn.

Thay vì nói: “Quy Nhơn tệ quá, chẳng có gì chơi bằng Phú Yên”, tại sao chúng ta không nói: “Mình thích sự hoang sơ của Phú Yên hơn là sự nhộn nhịp của Quy Nhơn”. Chỉ một cách thay đổi câu chữ, thông điệp truyền đi đã hoàn toàn khác. Một bên là sự công kích, một bên là sự sẻ chia trải nghiệm.

Chúng ta đi du lịch là để mở mang đầu óc, để học cách yêu thương những khác biệt, chứ không phải để mang theo định kiến và dùng nó làm vũ khí hạ thấp những nơi không hợp mắt mình.

5. Lời nhắn nhủ cho những hành trình sắp tới

Dù bạn là fan của “xứ hoa vàng cỏ xanh” hay là người yêu những khúc cua ven biển của thành phố thi ca Quy Nhơn, hãy nhớ rằng: Mỗi vùng đất đều có một linh hồn riêng.

Quy Nhơn vẫn sẽ đẹp, vẫn sẽ chào đón du khách bằng sự chân chất của người dân xứ Nẫu và những bãi biển xanh ngắt như Kỳ Co, Eo Gió. Phú Yên vẫn sẽ trầm mặc và bình yên như vốn có. Những tranh cãi trên mạng xã hội rồi sẽ trôi qua, nhưng những giá trị thật sự của du lịch – đó là sự kết nối và hiểu biết – sẽ chỉ ở lại với những ai biết mở lòng.

Đừng để một vài dòng trạng thái tiêu cực làm mờ đi vẻ đẹp của những cung đường chúng ta đi. Du lịch là để tận hưởng, không phải để hơn thua. Hãy là một người lữ hành văn minh, biết trân trọng giá trị của từng vùng đất mà mình may mắn được đặt chân tới.

Còn bạn, bạn thích sự hiện đại của Quy Nhơn hay nét hoang sơ của Phú Yên? Hãy để lại bình luận phía dưới nhé!

Có lẽ bạn cũng muốn xem nội dung này

Bình luận